Nội dung truyện
Tiếng hát của hoàng tử Caelum vang lên trong đêm tĩnh lặng, khiến mọi vật xung quanh đều dường như ngưng lại. Anh cậu, Gaius, người đã luôn là người bạn thân thiết nhất của Caelum, ngồi im bên cạnh và nghe chăm chú. Caelum hát về một tình yêu ngang trái, một cảm xúc không thể giấu giếm nổi.
Gaius nhớ đến những năm tháng dài lê thê cùng Caelum, những kỷ niệm ngọt ngào và cả những cuộc tranh cãi gay gắt. Anh biết rằng mình yêu Caelum, yêu từ cái nhìn đầu tiên, từ lúc họ còn chơi trốn tìm trong vườn nhỏ của ngôi lâu đài. Nhưng Gaius luôn dè dặt, sợ mình sẽ làm tổn thương người mình yêu quý nhất.
Một sự im lặng dài ngút ngàn sau khi Caelum kết thúc bài hát. Gaius quay người nhìn vào đôi mắt xanh biếc của hoàng tử, những ánh sáng lung linh như những vì sao trên bầu trời đêm.
"Caelum, tôi..." Gaius lắp bắp, nhưng lời nói chết yểu trong miệng anh.
Caelum nhẹ nhàng đặt ngón tay lên môi Gaius, làm anh kinh ngạc. "Em biết, Gaius. Và em cũng..." Caelum ngần ngừ, ánh mắt mong manh như lớp sương mù mỏng. "Em cũng yêu anh."
Những lời ngọt ngào ấy thoáng chốc phá vỡ mọi vấn đề, mọi lo lắng và sự dè dặt trong trái tim Gaius. Hai người ôm nhau trong cõi tình yêu săm hồng của họ, nơi mà không gian và thời gian dường như không còn tồn tại.
Trong vẻ đẹp của hoàng tử và hoàng tử tương yêu, bầu trời đêm bỗng chốc trở nên sáng hơn bao giờ hết, như những vì sao đang hợp lại cùng nhau để tạo nên một câu chuyện tình đẹp mãnh liệt.
Xem thêm
Bạn cần đăng nhập để bình luận